
Đền thờ Đốc Binh Vàng – Trần Ngọc (giữ Tổng binh kiêm chánh giải quân lương dưới triều vua Minh Mạng). Trong một lần giải lương đến vùng biên thùy An Giang, được tin thành An Giang thất thủ, Ông ra lệnh thiêu hủy cả đoàn thuyền, giải tán binh sĩ và rút gươm tự vẫn. Người dân đã lập đền thờ ông. Đền hiện tọa lạc tại địa phận ấp Năm, xã Tân Thạnh, huyện Thanh Bình, cách trung tâm TP Cao Lãnh 24km theo hướng tây nam.
Nơi đây thờ phượng vị tướng oai linh, tài năng, đức độ : Trần Văn Năng, người đã có công lao to lớn trong cuộc chiến tranh đánh đuổi bọn xâm lược, bảo vệ vững chắc bờ cõi, đem lại cuộc sống bình an cho nhân dân.
Ông Trần Văn Năng sinh năm 1763 tại làng Vĩnh Điểm Phủ Diên Khánh- huyện Vĩnh Xương (nay là tỉnh Khánh Hòa) ông mất năm 1835. Xuất thân từ một gia đình con nhà võ, tuổi trẻ của tướng quân trải dài theo các cuộc chinh chiến chống giặc ngoại xâm và đã lập nên nhiều chiến công hiển hách. Dưới tài chỉ huy kiệt xuất và mưu trí vô song của ngài, quân và dân ta đã làm nên chiến thắng vang dội trong cuộc thủy chiến khốc liệt, đẩy lùi quân Xiêm xâm lược thời kỳ nửa đầu thế kỷ XIX (1834). Ông được phong là: Tiền Quân Đô Thống Phủ Chướng Phử Sự Lương Tài Hầu Tân Thành Quân Công.
Năm 1835, Thượng Tướng Tân Thành Quận Công Trần Văn Năng lâm bệnh nặng... trên đường xuôi thuyền về kinh để dưỡng bệnh, thuyền vừa đến Bến Siêu, khu Cù Lao Tây trên cửa sông Vàm Nao (sông Tiền) nay thuộc huyện Thanh Bình tỉnh Đồng Tháp thì trút hơi thở cuối cùng. Nhân dân thương tiếc tài năng, đức độ của thượng tướng đã lập nên miếu thờ với bài vị là: Trần Ngọc Thượng tướng Quận công tại nơi người mất...
Một truyền thuyết về sự linh ứng của ngài được nhân dân nơi đây biết đến và lưu lại như sau: Trước sự xâm thực của nước lũ cùng với qui luật của dòng sông bên lở bên bồi mà bờ sông, nơi đền thờ của Thượng Tướng cứ sụt lở dần, lở dần... Cho đến một ngày, nước cuốn phăng đất đá sát ngôi đền thờ, nhân dân lo lắng tế lễ cầu xin để được di dời ngôi đền đến một nơi khác an toàn hơn... Nhưng xin không được, mà hiện tượng nước lũ mênh mông chảy xiết như muốn cuốn trôi cả ngôi Đền. Thì lạ thay, sau đó không lâu vùng đất bị trôi mất lại được bồi đắp dần, đắp dần... đất đá đùn lên ngày càng cao, vươn rộng ra như có hàng trăm, hàng ngàn chiến binh gánh đất đá bồi lấp khoảng trống bị nước vừa cuốn trôi... Từ đó Dinh ông trở nên bề thế, vững chắc, hiên ngang và dần dồn nước ra xa, xa mãi đến ngày hôm nay.
Năm tháng qua đi, từ thế hệ này sang thế hệ khác, lòng người dân trung kiên vẫn nhớ công lao vị anh hùng dân tộc, nên đã tu tạo, từ ngôi thờ nhỏ nay trở thành Dinh ông Đốc Vàng to lớn tọa lạc trên vùng đất Thanh Bình.































































